Saturday, May 16, 2015

TƠ... MƯỜI BỐN THÁNG HAI

          TƠ...
                    MƯỜI BỐN THÁNG HAI

      Sông buồn giã biệt buổi đầu Xuân
Sóng biển theo chân cuối góc trời
Giữa đêm gió gọi miền đất mới
Một nắm tay không kẻ độc hành

              Một thời đôi tám đã lần mơ
       Tóc xoã ngang vai thuở đợi chờ
       Một nét mực xanh bờ sông nhỏ
       Sao vẫn mong chờ trong ý thơ

                    Mái tóc tơ vương tiếng ngập ngừng
              Ngại ngùng ánh mắt bóng trông theo
              Năm tháng mây trôi tà áo trắng
              Không biết bao giờ mộng thấy em


                     Em đến bên ta dấu ngựa mòn
                     Dặm đường phiêu bạt chốn trời xa
                     Hồn Xuân gợi ước mùa năm ấy
                     Em vẫn là người tóc xoả vai

                                  Buổi chiều mơ lạc giữa rừng hoa
                            Nhặt uất kim cương sắc đỏ hồng
                            Tháng hai mười bốn hoa tươi thắm
                            Một chút ân tình tận cuối sông.

                                   Duc Ng.
                                   Whittier, Valentine's Day, Feb 14, 2014



          TƠ...
                            MƯỜI BỐN THÁNG HAI

Đêm buồn em gọi mãi mùa Xuân
Xuân đã đi qua đến cuối trời
Đưa tay vẫy gọi hồn thơ mới
Sao còn lẻ bạn bước chơi vơi

       Thuở ngây thơ ấy em thường mơ
       Tuổi đang mười sáu biết mong chờ
       Lơ lững nước trôi con thuyền nhỏ
       Thả xuống giòng sông đầy những thơ

              Mái tóc thơm hương gió ngập ngừng
              Thổi bay làn tóc cuốn mây theo
              Má em hồng thắm tình trong trắng
              Ai rơi vào...đáy mắt trong veo

                     Lối củ đi quen phiến đá mòn
                     Mà giờ phiêu bạt cuối trời xa
                     Bóng hoa năm củ chiều xưa ấy
                     Cho lòng thương nhớ chẳng phôi pha

                            Mãi tìm ai lạc giữa rừng hoa
                            Vẫn nhớ khuôn trăng đượm sắc hồng
                            Tháng Hai mười bốn, mùa Xuân ấy
                            Ai nhớ thương ai...ngập cả lòng.
                            
                                   AL 17/2/2014
                                   HOANGKIM MIMOSA

Tuesday, April 28, 2015

CÔ GÁI TRÊN SÔNG

                                                           Biển Destin Florida 2014

     
           CÔ GÁI TRÊN SÔNG
Hỡi cô em gái ở trên Sông .
Em đến từ đâu...chốn Tiên bồng ?
Mái tóc bồng bềnh như dãi lụa .
Môi cười dìu dịu nét duyên thơ .

Mắt em ôi...cả trời Nhung nhớ !

Xao xuyến Tim tôi chút thẩn thờ .
Sóng nước mênh mông người đơn lẻ .
Em có hay rằng tôi ngẩn ngơ ???
          Huế 25032015
          Vân Cam tặng HK .


      CÔ GÁI TRÊN SÔNG 
Em là cô gái ở trên sông
Em đến từ đây chốn bụi hồng 
       Mong manh như lá trên làn nước
Ngơ ngác bên đời kiếp long đong

Em về đâu đó còn thương nhớ

Tê buốt tim đau dạ thẩn thờ
Sông nước lênh đênh người lẻ bạn
Ai hỡi có về trong giấc mơ...

          Al 26 Mar 2015

          Hoàng Kim Mimosa


         CÔ GÁI TRÊN SÔNG
Ô kìa cô gái ngồi trên sông,
Với chiếc thuyền trôi ngược xuôi dòng.  
Mái tóc buông lơi theo gió gợn,
Nắng trời tô điểm má thắm hồng.
Áo xanh chấm trắng, thêm chuỗi ngọc,
Đôi chân thon, mịn, duỗi song song.
Môi cười hé mở như mời gọi,
Tên ai cô đợi- Phải tôi không?

          Saigon 26032015

          THÂN THỊ VÂN HÀ
       
CÔ GÁI TRÊN SÔNG

Thuyền ai lững thững ở bên sông
Mặc sóng đẩy đưa thuận theo dòng
Dáng hồng e ấp bên làn nước
Yêu kiều tha thước lắm kẻ trông
Gió kia sao dám hôn làn tóc ?
Tủm tỉm cười duyên, má thắm hồng
Khiến con chim nhạn quên tung cánh
Làm ai bối rối ngẩn ngơ lòng

Thơ Thơ Trần

           THUYỀN MƠ
Người đẹp trên thuyền giữa nước sông ,
Lơ mơ hồn mộng thả theo dòng .
Tóc huyền tha thướt vờn môi mọng ,
Mắt ướt đăm đăm dõi ráng hồng .
Chuổi ngọc cổ xinh thêm lộng lẫy ,
Chân dài da mịn khép song song .
Miệng cười chúm chím trông duyên lạ ,
Cho chút duyên thừa có được không ?

                   27032015

                   Mailoc


      LỜ LỮNG THUYỀN (Họa)
Thuyền Cô lờ lững ở bên sông
Chở cả trời mây xuôi ngược dòng.
Bẽn lẽn sương chiều hôn má thắm
Sụt sè nắng xế áp môi hồng.
Tóc huyền gió ghẹo bay luớt thướt
Tay trắng ngưởi chèo duỗi song song.
Có kẻ thầm đưamà luyến tiếc
Thuyền đi chẳng biết trở về không?

           Cali 28 Mar 2015

           Quang Tuấn


         TRÊN SÔNG
Xa xa là cái boathouse
Bờ thuyền cô nớ vịn tay ngồi chờ
Tóc mai một phía ơ hờ
Chồng con đâu tá lờ vờ ngồi chây
Váy này đã shopping đây
Ngọc trai một chuỗi cột ai được rồi
Chân nghiêng thong thả cô ngồi
Thuyền du tắt máy chừng nào rồi thôi

                 Daly 28 Mar 2015

                 LEMAI


               DU THUYỀN
Duyên rớt từ đâu neo giữa sông
Dừng chân giây phút để xuôi dòng?
Gió lan mát dịu vai xòa tóc
Nắng nhạt lung linh má ửng hồng
Sóng nước say tình êm gợn gợn
Con thuyền in bóng lướt song song
Hoàng hôn phơn phớt màu lam nhẹ
Khách dạo một mình có thiếu không?

                  Nguyễn Đắc Thắng

                  20150328


              DU THUYỀN ( Hoạ )

      Duyên ở từ đây lâu lắm rồi .
      Đợi người quân tử đến sánh đôi .
      Gió đưa tin nhạn hồng đôi má .
      Sóng gợn say tình môi thắm tươi .

      Suối tóc mơn man bờ vai nhỏ .
      Ráng chiều hôn nhẹ đôi mắt xinh .
      Thuyền đang nhẹ lướt trên sông vắng .
      Khách dạo một mình vẫn tự tin .

                               Vân Cam
                              28/03/2015 .

Friday, April 24, 2015

CÁT BỤI

CÁT BỤI

HOANG MANG

Ta từ đâu đến thế gian này ?
Bao nỗi ngậm ngùi, bao đắng cay
Trần trụi bước vào, tay trống rỗng
Cô đơn từ giã, óc đong đầy
Từng người gặp gỡ như mây thoảng
Mỗi cuộc vui vầy tựa gió bay
Khắc khoải tâm tư, lòng trĩu nặng
Ra đi thanh thản thế nào đây ?

                         21032015
                      Phương Hà

CÁT BỤI

Để em đến được thế gian này, 
Lắm lúc thăng trầm lẫn đắng cay.
Mẹ chia máu thịt nên vóc ngọc,
Cha sớt linh hồn tạo hình hài.
Trời cho nhiệt ấm đùa gió thoảng,
Đất tặng lương ăn giỡn mây bay.
Thân em kết hợp từ TỨ ĐẠI,
Trăm năm tan rã: Bụi vào mây!

                    Saigon 25032015
                   THÂN THỊ VÂN HÀ

Cát Bụi               

Thế gian đến được ở nơi nầy,
Nhiều lúc ngọt bùi với đắng cay.
Máu thịt Mẹ chia thành dáng ngọc,
Tâm hồn Cha gởi tạo hình hài
Đường trần gió bụi vờn non mộng,
Cõi thế dòng đời thả cánh bay.
Sắc đẹp nên thơ gieo cảm hứng,
Cho người thanh thản vượt trời mây.

Nguyễn Gia Linh
27-03-2015

Có không !
(Họa bài Hoang Mang của Phương Hà)

Cuộc đời ta có cõi dương nầy,
Đã đến thấy nhiều đắng ngọt cay.
Xương thịt bọc bao tình Mẹ sớt,
Huyết tâm luân chuyển nghĩa Cha đầy .
Hạ đem êm ấm thời vui hưởng,
Đông tới lạnh lùng tuyết giỡn bay.
Kết lại bốn mùa luôn vĩnh cữu
Rốt rồi đi ở thản nhàn đây ?.

Đặng Xuân Linh
27-03-2015

CÁT BỤI.     


Ta đã từ đâu lạc cõi này?
Nhấm qua thì đắng nếm là cay
Tàu đưa nhận vụ làm trung chuyển
Ga đón chuyền tay tính đủ đầy
Lăn lóc sững sờ cơn gió cuốn
Nghĩ suy vơ vẩn áng mây bay
Bốn mùa thay tiết như xiêm áo
Cát bụi phủ dày thêm chốn đây?

Nguyễn Đắc Thắng
201503
     CÁT BỤI TÌNH SÂU


     Ta đã gặp em ở chốn này
     Ngọt bùi cay đắng cũng men say
     Như đã yêu nhau từ muôn kiếp
     Đành lòng nào nói tiếng chia tay

     Dù đời ngắn ngủi như cơn gió
     Ta vẫn bên em đong tình đầy
     Dẫu mai ta trở về cát bụi
     Vẫn dấu tình em trong mắt cay...
     
     AL 4/2/2015
     HOÀNG KIM MIMOSA

PHÙ DU


                   PHÙ DU

          Ba vạn sáu ngàn ngày là mấy ?
Cảnh phù du trông thấy cũng nực cười 
                                      (Ng.công Trứ)



   Ta từ vạn vật chí linh (*)

   Cớ sao nghe mãi buồn tênh kiếp người?

   Tỉnh say ôm giấc mộng đời

   Như sương ôm bóng sao rơi đêm mờ 



   Giữa đường sực tỉnh giấc mơ

   Ta về giũ áo bên bờ gió trăng

   Những mong niú cánh thời gian

   Nào hay bắt bóng tiêu tan tháng ngày.  

                        

   Phải mình chiếc lá Thu phai

   Hay mong manh giọt sương mai đầu cành?

   Ði trong ánh sáng bình minh

   Mà nghe mờ mịt tử sinh luân hồi.



   Nổi chìm tựa thoáng mây trôi

   Họp tan, tan họp một đời phù du

   Trong ta trời đất hoang vu

   Ta trong trời đất phiêu lưu mấy mùa.



              * - Nhân ư vạn vật chí linh (Lão Tử  -))
               
                 Cali 21 Mar 2015

                  QUANG TUẤN


     PHÙ DU
     
     Từ thân Tứ Đại chí linh
     Mẹ cha họp lại tạo nên kiếp người.
     Cát Bụi nay đã vào đời,
     Để nhìn nắng sớm, sao rơi đêm mờ.
     Trăm năm là một giấc mơ,
     Cho người thích ngủ bên bờ sông trăng.
     Lắm người tranh thủ thời gian,
     Không bao giờ để tiêu tan tháng ngày.
     Vấp ngã? Cố đứng lên ngay,
     Đấu tranh tồn tại dựng xây chính mình.
     Mặc đêm tối, hay bình minh,
     Thân người phó thác tử sinh luân hồi.
     Hiên ngang đứng giữa đất trời,
     Sá gì tan hợp của đời phù du.
     Thiên đường, địa ngục hoang vu,
     Lưu danh tên tuổi thiên thu mấy mùa.

                           Saigon 25032015
                          THÂN THỊ VÂN HÀ

   
   Phù Du

Trong theo cõi thế chí linh
Văn thư khuyến khích nặng tình đẹp tươi
Cùng nhau sống giữa cuộc đời
Nhẹ như sương khói, sao rời giấc mơ !

Giữa đường tỉnh mộng duyên tơ
Cùng theo giũ áo soi bờ núi trăng
Khó trông giữ lại thời gian
Chỉ còn thấy rõ vườn lan đẹp ngày  

Mong cho mình ấm xuân khai
 Đứng lên sống với tương lai xuyên mành
Nhìn theo ánh sáng bình minh
Không gì đau khổ, giữ mình chẳng hôi

Nhìn theo một áng mây trôi
Hợp tan sum hợp cõi đời phù du
Đất trời không có hoang vu
Một lòng trong sáng thiên thu suốt mùa

Nguyễn Gia Linh
France 26-03-2015

      
PHÙ DU

Từ cha mẹ tạo sinh linh
Sống trong trời đất trung trinh một đời
Tỉnh say đau khổ kiếp người
Nhân tình thế thái khóc cười vậy thôi 

Đời người ngọt đắng đầu môi
Phiêu linh như áng mây trôi hững hờ  
Còn gì đâu nữa mà mơ
Đừng thương đừng tiếc ngày thơ mộng đầy

Ta nằm tay gối vầng mây
Ngủ say một giấc quên ngày tháng năm
Nhẹ như sương rớt cành trâm
Giọt rơi rã rích âm thầm mưa đông

Ta về nhẹ gõ cửa không
Để nghe tiếng vọng trong lòng bâng khuâng
Đêm hoang tình cứ ngại ngần
Thu phai lá đổ xoay vần quẫn quanh

Cuộc đời vụt thoáng qua nhanh
Thời gian theo gió tóc xanh phai rồi
Trong tim tình cũng chơi vơi
Phù du một kiếp rong chơi mấy mùa...

AL 3/28/2015
HOÀNG KIM MIMOSA  

Wednesday, April 22, 2015

VẪY TAY


VẪY TAY

Ô hay ! ta hỏi cuộc đời
Hỏi hoa hỏi lá hỏi lời tỉnh say
Hỏi tình còn đẹp ngày mai
Cho ta vui sống đến ngày ra đi
Đừng ai đưa đón mà chi
Đừng ai tiếc nhớ ta đi không về
Hỏi người còn ở bến mê
Khi nao mới lại quay về cùng ta
Hồng trần nhẹ bước đi qua
Cõi nao mới thật quê nhà...thiên thu.

HOÀNG KIM MIMOSA


VẪY TAY

A ha! Ta hỏi đất trời
Hỏi gan sỏi đá hỏi lời tiên tri
Hỏi loài sỏi đá vô tri
Có tim để khóc ta đi không về
Vẫy tay từ giã bến mê
Ta đang tỉnh thức bên kia cuộc đời...

MIÊN DU ĐÀ LẠT


TA ĐI...

Ô hay ! Ta hỏi cuộc đời
Hỏi người năm cũ hỏi lời tình xưa
Hỏi người từng đã đón đưa
Có rơi nước mắt cho vừa biệt ly
Hỏi người đã bỏ ta đi
Có còn thương tiếc ta khi không về
Hỏi ai còn nhớ lời thề
Mà ta đau xót nhớ về ngày xưa
Thôi thì quên chuyện nắng mưa
Quên đời khổ luỵ ta vừa đi qua
Nhẹ nhàng từng bước chân xa
Nhẹ như chiếc lá đời là...hư không...

Hoàng Kim Mimosa

TÌNH VUI

TÌNH VUI

Kề đôi bóng mình nối tình xưa cũ
Chiều hôm nay gió lộng với đường quê
Anh cùng em mừng đón ngày trở về
Bao xa cách bởi dòng đời thác lũ

Lòng vui sướng kể nghe chuyện xứ lạ
Câu Nam Ai nghe lại thấy hề hề
Câu Tràng Tìền nay nối nhịp đôi ta
Mưa phố Huế càng thêm xanh mầu lá

Thôn Vỹ Dạ nay ôm vòng tay rắn
Hết cô đơn chừ thỏa nỗi nhớ mong
Một đôi tim năm tháng lại tươi hồng
Hàng phượng xưa hoa lại thêm đỏ thắm 
Cửa Thượng Tứ Kim Long vẫn còn dấu 
Ta đi qua để nhớ lại tình sâu  
Nhạc vui đi loại bỏ bớt cung sầu
Nơi bến xưa lại nhìn nhau thoải mái

Trời bây giờ có còn mưa tháng bẩy
Anh cùng em lại xuôi bến đò ngang
Mưa có rơi mình thì thầm lan man
Nhớ Đập Đá bây chừ tình xuôi chảy

Mênh mang đồng cỏ thắm đầy hoa dại
  
       Nhuộm sương chìều như đón lại ai về 
Để cùng em cùng bước bến sông quê
Anh xa Huế bây chừ anh trở lại

Daly 16 Mar 2015
LEMAI

TÌNH VUI

Huế mở hội chào mừng anh trở lại,
Đèn hoa đăng giăng kín tận bên tê.
Hoa cỏ vươn mình nở đón anh về,
Trải thảm đỏ, anh bước lên đừng ngại.

Cầu Trường Tiền soi mình trên dòng chảy,
Thuyền Rồng chen tấp nập chẳng than van.
Bao cầu xây thay thế con đò ngang,
Xe hoa sáng rực đèn lồng tháng bảy.

Diều bay cao trên bầu trời man mác,
Đem theo lời chúc phúc vợ chồng Ngâu.
Vườn cây xanh vắng bặt tiếng ve sầu,
Thanh trà chín, mít, thơm, cam, nhãn...ngọt.

Anh và em cùng đi tìm dấu vết,
Chiếc hộp chôn kỷ niệm của năm xưa,
Đầy bướm, hoa, nơ, kẹp...với vần thơ,
Rất quý giá! Không bao giờ quên hết!

Con gái Huế! Về đây anh sẽ biết,
Yêu một lần, chẳng thay đổi được đâu.
Rất thuỷ chung, thà cam chịu ôm sầu,
Đóng kín cửa, âm thầm, hạnh phúc đợi!

Sài Gòn 18/03/2015
THÂN THỊ VÂN HÀ

  
  HUẾ ĐÓN ANH VỀ

  Huế sẽ vui khi nào anh trở lại
  Giòng Hương Giang nhẹ soi bóng đôi mình
  Ngôi nhà xưa tràn ngập ánh bình minh
  Câu thơ cũ reo vang lời say đắm

  Tình năm nao giờ lại càng nồng thắm
  Con đò xưa giờ nhớ bến quay về
  Tô đậm tình hồng hai chử phu thê
  Cuộc đời ngắn tình ta dài muôn thuở

  Đây Đập Đá vẫn nụ cười rạng rỡ
  Tóc mây bay thơm ngát nhánh sông dài
  Cầu Tràng Tiền tay lại nắm bàn tay
  Nối nhịp bước đời không còn cô lẻ

  Đôi vai thon trong tay anh mạnh mẽ
  Đưa em đi qua năm tháng cuộc đời
  Tình ngọt ngào tình vẫn mãi đầy vơi
  Qua Thượng Tứ Kim Long đầy hoa nở
  
  Cửa Hoàng thành tim vẫn hoài rộng mở
  Câu Nam Ai tha thiết đón người về
  Hoa phượng hồng nở ngập nẻo đường quê
  Áo dài trắng mơn man vờn trong gió

  Thanh Long vang tiếng cười đùa trong nắng
  Chiều ta về hương lúa ngát tình xưa
  Giọt nắng hồng rơi rớt xoá tan mưa
  Cầu Bạch Hổ vai kề vai sánh bước

  Trăng Vỹ Dạ tựa vai anh đằm thắm
  Tình ngọt ngào xoá hết nỗi thương đau
  Đôi mắt em là cả một trời sao
  Nhìn tha thiết như ngàn lời muốn nói

  Huế hôm nay cũng vui mừng hớn hở
  Đón anh về ca lại khúc tình quê
  Dẫu đời còn đầy dẫy những đam mê
  Quên anh nhé, bên em tràn hạnh phúc...

  HOÀNG KIM MIMOSA