MỜI GỌI MÙA XUÂN
Vào đi em, ly cà phê sắp nguội,
Thu chưa qua mùa đông đã về rồi.
Nắng chưa thức, Ừ! Đêm còn ngái ngủ,
Quán lặng yên góc nhỏ một mình tôi.
Vào đi em, ly cà phê buổi sáng
Những giọt buồn giọt nhớ gọi em đây.
Thu rất lạnh em còn chi bỡ ngỡ
Góc hồn tôi hơi ấm vẫn hong đầy.
Bàn tay em ngập ngừng sau nắm cửa
Chút mù sương hơi thở dấu em chờ
Hỏi giấc ngủ có mềm câu hẹn ước
Hay giật mình vất vả những dòng thơ
Vào đi em, dẫu chút buồn cũng đủ
Bóng thời gian xanh xám góc sân rêu
Tôi vẫn đợi khoe chút tình chật hẹp
Mùa xuân ơi! Thao thức biết bao điều...
MẠC PHƯƠNG DINH
GỌI MÙA XUÂN
Đến đi em tách cà phê sắp nguội
Chờ đợi ai mùa Đông đã về rồi
Đêm se lạnh em ngoan chìm giấc ngủ
Vẫn đợi chờ quán vắng một mình tôi
Đến đây em nâng tách cà phê sáng
Sóng sánh tràn nỗi nhớ gọi em đây
Tình đã chín sao em còn bỡ ngỡ
Trong lòng anh ngọn sóng cứ dâng đầy
Mùa Xuân đến ngập ngừng sau cánh cửa
Để lòng ta quay quắt nỗi mong chờ
Mây trôi mãi không quên lời hẹn ước
Thả tình về tím mãi những vần thơ
Tha thiết ngỏ bao điều còn chưa đủ
Tình anh đầy năm tháng đã rong rêu
Đem dấu kỹ vào đáy tim chật hẹp
Mùa Xuân ơi, anh muốn nói bao điều.
3/26/2014
Hoàng Kim Mimosa
CHIỀU
Nghiêng áo mỏng, đẩy vào thu rụng lá
Khép tà xưa, em nhón gót qua đường.
Vàng rất nhẹ khoe chiều trên bước nhỏ
Lạnh vòng tay mê hoặc chút mù sương.
MẠC PHƯƠNG DINH
CHIỀU
Gió phất phơ đẩy vào Thu cánh lá
Áo em bay vàng sắc lá bên đường
Chiều trôi nhẹ Thu về trên bước nhỏ
Thu và em lóng lánh dưới trời sương...
3/26/2014
Hoàng Kim Mimosa

No comments:
Post a Comment