Saturday, February 27, 2016

TÌNH BUỒN



                                TÌNH BUỒN


Anh xa Huế đến bao giờ trở lại ?
Tìm gặp người em nhỏ bến sông quê
Nhớ thương xưa chiều nhuộm lối đi về
Hoa nở thắm mênh mang đồng cỏ dại

Đập Đá xưa vẫn xuôi dòng nước chảy
Mưa thì thầm như lên tiếng thở than
Anh đi rồi xa cách mấy đò ngang
Em vẫn đợi mưa Ngâu về tháng bảy

Nhìn bến xưa tim em buồn tê tái
Thương người đi lòng giá buốt cung sầu
Em phương này ôm ấp mối tình sâu
Đâu Thượng Tứ, Kim Long còn in dấu

Hàng Phượng xưa hoa vẫn còn nở thắm
Tình trong tim năm tháng vẫn tươi hồng
Ôm cô đơn tràn ngập nỗi chờ mong
Thôn Vỹ Dạ nhớ thương vòng tay vắng

Mưa phố Huế, mưa buồn xao xác lá
Cầu Tràng Tiền nối nhịp bước tình xa
Câu Nam Ai than khóc mắt nhạt nhoà
Lòng đau xót thương người nơi xứ lạ

Dẫu xa cách dòng đời là thác lũ
Em vẫn mong ngày thấy bóng anh về
Bên trời chiều ngập gió nẻo đường quê
Kề đôi bóng ngọt ngào giòng Hương cũ...

AL 3/13/2015
HOÀNG KIM MIMOSA


                           TÌNH BUỒN  ( Bài xướng )

Rời xa Huế bao ngày nay trở lại
Đất Sài gòn không đổi giọng mô tê
Gặp lại mưa ngay đúng lúc trở về
Ta vén xắn cao quần không quan ngại

Qua Đập đá xá gì dòng nước chảy
Trời tŕut mưa mà chẳng có than van
Lòng chùng đi vì ai đã sang ngang
Nước xuôi thuyền để người đi tháng bảy

Nhìn bến sông mà thấy buồn man mác
Sao người đi mùa nước lũ mưa ngâu
Để mình ta đầy ắp với u sầu
Rồi Thượng Tứ Kim Long đầy những dấu

Hàng cây phượng vẫn đỏ hoe dấu vết
Nước chảy xuôi mà cánh đỏ nhấp nhô
Tim cô đơn mà như thóang mơ hồ
Bao hò hẹn năm xưa chừ trôi hết

Thôi từ đây cuộc đời không định hướng
Chảy trôi theo nước cuốn biết về đâu
Mưa rơi nhiều Huế đẫm nước ai sầu
Mai vể với Sài gòn câu trọ trẹ

LEMAI

TÌNH BUỒN  
Từ giã Huế, khi mô anh trở lại?
Để cho lòng vương vấn nhớ bên tê.
Trời mưa bay tiển bước anh đi về,
Tay muốn nắm, nhưng lòng còn e ngại.

Đập Đá vẫn không ngăn được dòng chảy,
Mưa rì rầm như thể tiếng than van.
Cầu mới xây thay các chuyến đò ngang,
Nhưng không thể thay cầu Ô tháng bảy.

Bến sông xưa quạnh hiu buồn man mác,
Cây cúi đầu thương khóc vợ chồng Ngâu.
Nhìn người đi, kẻ đứng lại u sầu,
Theo gió thổi nổi lòng càng tan nát.

Nước mưa chảy xoá mờ bao dấu vết,
In trên đường đầy cỏ úa nhấp nhô.
Kỷ niệm xưa thoáng ẩn hiện mơ hồ,
Bóng đã khuất thôi cũng đành quên hết!

Dõi mắt theo chim trời mong được biết:
Chân anh đang phiêu bạt tận nơi đâu?
Câu Nam Ai thấm đẫm nước mắt sầu,
Xuyên mưa gió, vút bay cao réo rắt!

Sài Gòn 13/03/2015
THÂN THỊ VÂN HÀ

Wednesday, February 10, 2016

TẾT


TẾT

Lo Tết xong rồi bạn thảnh thơi
Giò Chả Nem chua đầy đủ rồi
Bánh Chưng bánh Tét thêm hoa trái
Thong thả ta làm thơ Tết chơi !

Hoàng Kim Mimosa
Feb/9/2016


Bài Xướng
TẾT
                   Tết đến nơi rồi nớ tới đâu
                   Hay nợ giò chả vẫn ngập đầu
                   Mong người rảnh rỗi và thong thả 
                   Năm mới cười vui thơ tràn đầy 
Daly 03 Feb 2016
LM 


TẾT

Tết đến nơi rồi ni ở đây
Giò chả giao xong, tiền đủ đầy
Ra tết thảnh thơi đưa võng ngủ
Câu thơ xướng hoạ ngập trời mây.

Mồng 2 Tết Bính Thân
Hóc Môn 09/02/2016
THÂN THỊ VÂN HÀ

Sunday, February 7, 2016

CỔ THI - THU HOÀI



CHU TRUNG DẠ VŨ

Giang vân ám du du 
Giang phong lãnh tu tu 
Dạ vũ trích thuyền bối 
Dạ lãng đả thuyền đầu 
Thuyền trung hữu bệnh khách 
Tả giáng hướng Giang Châu 

Bạch Cư Dị


MƯA ĐÊM TRÊN THUYỀN 

Mây đen nước trôi trôi
Gió sông lạnh bồi hồi 
Mui thuyền mưa rơi rớt
Mái chèo sóng không thôi
Trong khoang khách bệnh rồi
Giáng chức Giang Châu hồi

Hoàng Kim Mimosa


Mây đen nghịt, nước sông trôi 
Gió sông lạnh ngắt bồi hồi khách thơ 
Mui thuyền thánh thót hạt mưa 
Bập bềnh sóng vỗ đong đưa mái thuyền 
Trong khoang khách bệnh nằm yên 
Chẳng may giáng chức về miền Giang Châu 

Hải Đà


NHẤT
Thiên hương nhất đóa vân.
Hồng lô nhất điểm tuyết.
Thượng uyển nhất chi hoa.
Giao trì nhất phiến nguyệt.
Ô hô!
Vân tán, tuyết tiêu, hoa tàn, nguyệt khuyết

Mạc Đỉnh Chi
(Trên trời một áng mây/ Lò hồng một giọt tuyết/ Thượng uyển một cành hoa/ Giao trì một vầng nguyệt/Than ôi! Mây tán, tuyết tan, hoa tàn, trăng khuyết).

NHẤT TUYỆT
Trời đẹp một vầng mây
Lò hồng một điểm trắng
Vườn hoa tươi một đóa 
Trên hồ một vầng trăng.



Hoàng Kim Mimosa



THU HOÀI     

Thu đáo hàn phong khởi
Ly quốc nhật thăng bi
Thập niên song mân bạch
Hồi mã vấn hà thì.

Cao Tiêu


THU HOÀI

Thu về mơn gió lạnh
Xa quê dạ tái tê
Mười năm qua tóc bạc
Khi nao ngựa quay về...


Hoàng Kim Mimosa



TIẾT PHỤ NGÂM

Quân tri thiếp hữu phu 
Tặng thiếp song minh châu, 
Cảm quân triền miên ý, 
Hệ tại hồng la nhu 
Thiếp gia cao lâu liên uyển khởi 
Lương nhân trì kích Minh Quang lý 
Tri quân dụng tâm như nhật nguyệt 
Sự phu thệ nghĩ đồng sinh tử 
Hoàn quân minh châu song lệ thùy 
Hận bất tương phùng vị giá thì 

Trương Tịch 


TIẾT PHỤ NGÂM

Dẫu nàng đã có chồng
Tặng nàng đôi ngọc sáng
Cảm kích chân tình chàng
Buộc trong áo lụa hồng
Nhà nàng lầu cao bên vườn hoa
Chồng cầm kích giữ Minh Quang điện
Lòng chàng sáng như vầng nhật nguyệt 
Nhưng nàng thề sống chết cùng chồng
Nước mắt rơi nàng hoàn trả ngọc 
Tiếc không gặp gỡ lúc chưa chồng



Hoàng Kim Mimosa



CÁO TẬT THỊ CHÚNG


Xuân khứ bách hoa lạc

Xuân đáo bách hoa khai
Sự trục nhãn tiền quá
Lão tòng đầu thượng lai
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai

Mãn Giác Thiền Sư



CÓ BỆNH THÔNG BÁO


Xuân đi trăm hoa rụng

Xuân đến trăm hoa nở
Trước mắt việc qua mãi
Trên đầu già tới rồi
Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua sân trước nhớ cành mai

Hoàng Kim Mimosa



BỐN MÙA VIỄN DU


Xuân du phương thảo địa

Hạ thưởng lục hà trì
Thu ẩm hoàng hoa tửu
Đông ngâm bạch tuyết thi

Thôi Hộ



XUÂN HẠ THU ĐÔNG


Xuân dạo đồng cỏ xanh

Hạ ngắm sen trên hồ
Thu uống rượu hoa vàng
Đông ngâm thơ tuyết trắng  

Hoàng Kim Mimosa




Đề Đô Thành Nam Trang
Khứ niên kim nhật thử môn trung
Nhân diện đào hoa tương ánh hồng
Nhân diện bất tri hà xứ khứ
Đào hoa y cựu tiếu đông phong.

THÔI HỘ

ĐỀ THƠ THÀNH NAM


Năm xưa hôm ấy giữa cổng này


Khuôn mặt tươi như hoa đào hồng 


Khuôn mặt xưa giờ ở nơi nào


Hoa đào năm ngoái vẫn cười gió đông



Hoàng Kim Mimosa









Saturday, February 6, 2016

NHƯ TIẾNG ĐÀN RƠI



           NHƯ TIẾNG ĐÀN RƠI

        Đôi chim ríu rít trên cành
 Như vui hạnh phúc mộng lành trên cây
        Nhưng rồi như chiếc lá bay
 Tình đành gãy đoạn rơi ngoài phương xa
        Những vui cho đến trăng già
 Nào ngờ trăng khuất biết là nơi đâu
        Làm sao lường được trời cao
 Qua bao nhiêu dậm là vào biển khơi
        Xót xa thân phận con người
 Tiếc thương khổ luỵ khóc cười chơi vơi 
       Khổ đau là chuyện cuộc đời
 Cung đàn rơi nhẹ lưng trời gió bay
       Ai rồi cũng lúc xuôi tay
 Hôm nay người trước, ngày mai phận mình...
    
   HOANG KIM MIMOSA
                                       AL 2/14/2014


Bài xướng
NHƯ TIẾNG ĐÀN RƠI

Anh ơi! Chim hót trên cành,
Mừng bao trái chín ngọt lành oằn cây.
Gửi buồn theo chiếc lá bay,
Gửi tình nặng lắm ra ngoài phương xa.
Tròn trăng chớ tưởng trăng già,
Nhờ trăng dõi bóng anh đà ở đâu?
Chân anh đọ với trời cao,
Tình em lắng đọng khác nào giếng khơi.
Bao đêm thức trắng nhớ người
Thuỷ chung trọn kiếp chẳng hồi nào phai.
Đôi ta gặp gỡ giữa đời,
Hoạ thơ phổ nhạc lưng trời gió bay.
Cầm đàn lướt nhẹ ngón tay,
Tiếng đàn có thấu hiểu thay phận mình?

           Sài Gòn 21/8/2013
            THÂN THỊ VÂN HÀ

NHƯ CHIẾC LÁ RƠI



      NHƯ CHIẾC LÁ RƠI

     Thân em chiếc lá trên cành
Gió đưa gió đẩy thôi đành xa cây
     Làm thân cánh lá chao bay
                 Bay theo cánh gió về ngoài phương xa
     Thương thay cánh lá chưa già
Mặc cho gió đẩy biết là về đâu
     Bay lên đến tận trời cao
Hay là rơi xuống lạc vào giếng khơi
     Lá ơi có hiểu lòng người
Thanh xuân thoáng chốc để rồi tàn phai
     Cho hay muôn sự ở đời 
Chỉ là chiếc lá giửa trời phải bay
     Ai người nâng lá trên tay
Xót lòng lưu luyến thương thay phận mình.

       HOANG KIM MIMOSA
              AL 2/14/2014


BÀI XƯỚNG
NHƯ CHIẾC LÁ RƠI

Chiều nay chiếc lá trên cành
Cuốn theo chiều gió mà đành xa cây.
Lá bay chao đảo lá bay!
Biết rơi về cội hay ngoài trời xa?
Thương thay chiếc lá thu già
Gửi thân cho gió biết là về đâu?
Lưng trời đang vút cánh cao,
Bổng đâu chúi xuống rớt vào giếng khơi.
Lá rơi thầm nhắn nhủ người:
Xuân xanh mấy chốc để rồi tàn phai.
Tử sinh, vinh nhục ở đời,
Cầm bằng chiếc lá giữa trời gió bay.
Tôi liền vớt lá trên tay
Cảm thương đời lá xót thay phận mình.

           Cali August 16 2013 
                 QUANG TUẤN


 LỜI CHIẾC LÁ RƠI

Em là chiếc lá khô rơi,
Cám ơn người nhặt một hồi nâng niu.
LÁ, NGƯỜI: thân phận khác nhau,
Xác người chết xuống chôn sâu đất liền.
Sắt, gỗ: bảo vệ chung quanh,
Nếu đem hoả táng: bình sành đựng tro.
Hàng năm nhang khói chăm lo,
Bao nhiêu tiếng khóc thương cho thân người.
Còn em chiếc lá rụng rồi,
Dân nghèo dùng để nấu nồi cơm ngon.
Rừng khuya đốt lửa chập chờn,
Vừa xua giá rét , muỗi mòng đuổi bay.
Thân em rụng xuống gốc cây,
Côn trùng, ốc, dế được đầy bụng no.
Vẫn còn phần mủn thối dư,
Biến thành chất bổ đền bù cho cây.
Cây ăn, cây lớn lên ngay,
Đơm hoa, kết trái đầy tay dâng NGƯỜI.
Lá khô vẫn ích cho ĐỜI!

           Sài Gòn 23/08/2013
           THÂN THỊ VÂN HÀ

Tuesday, February 2, 2016

VỘI...!



 Vội...!

Vội ghét vội thương vội xa rời
Vội vàng xum hợp vội chia phôi
Vội yêu vội chán rồi vội tiếc
Vội hờn vội giận vội xa xôi

Vội thương vội hận rồi vội nhớ
Vội vã buông tay vội vã rời
Vội trả tình đau vội vã khóc
Vội vã quên nhau suốt cuộc đời

Cuộc đời ngắn ngủi sao ko vội
Thương ghét cho nhiều cũng vậy thôi
Tay buông tay nắm rồi tay vẫy
Xa cách nhau thôi đã hết đời

Mai này rời bỏ cỏi trầm luân
Hôn nhẹ lênh đênh hết vội rồi
Bây giờ muốn vội thì cứ vội
Kẻo lại tiếc đời...vội lên thôi !

       Hoàng Kim Mimosa


 Vội

Vội đến, vội đi, vội nhạt nhòa
Vội vàng sum họp vội chia xa.
Vội ăn, vội nói rồi vội thở
Vội hưởng thụ mau để vội già.

Vội sinh, vội tử, vội một đời
Vội cười, vội khóc vội buông lơi.
Vội thương, vội ghét, nhìn nhau lạ!
Vội vã tìm nhau, vội rã , rời...

Vội bao nhiêu kiếp rồi vẫn vội
Đuổi theo hạnh phúc cuối trời xa.
Ngoài hiên đâu thấy hoa hồng nở
Vội ngày, vội tháng, vội năm qua.

Cứ thế nghìn thu đời vẫn vội
Mặt mũi ngày xưa không nhớ ra.
'' Đáy nước tìm trăng'' mà vẫn lội
Vội tỉnh, vội mê, vội gật gà...

Vội quên, vội nhớ vội đi, về
Bên ni, bên nớ mãi xa ghê!
Có ai nẻo Giác bàn chân vội ?
'' Hỏa trạch '' bước ra, dứt não nề...
                        Thích Tánh Tuệ